I Came to Mui Ne for a Weekend — Somehow, I Stayed Longer Than Planned

Đến Mũi Né du lịch cuối tuần – ai ngờ ở lâu hơn dự kiến

Tôi nghĩ Mũi Né sẽ là một chuyến đi biển nhanh chóng khác.

Hai đêm, có thể ba đêm. Một chuyến đi xe jeep ngắm bình minh, bữa tối hải sản, vài bức ảnh chụp bằng drone trên đồi cát, rồi quay lại Thành phố Hồ Chí Minh trước khi kẹt xe vào thứ Hai bắt đầu. Đó là kế hoạch ban đầu.

Nhưng đâu đó giữa không khí mặn mòi, bụi đỏ ven đường và sự tĩnh lặng kỳ lạ của cồn cát lúc bình minh, chuyến đi bắt đầu thay đổi hình dạng.

Mũi Né có cách làm điều đó một cách lặng lẽ.

Nó không làm bạn choáng ngợp ngay lập tức như một số nơi khác. Không có một khu phố cổ khổng lồ lung linh đèn lồng. Không có những con phố đêm vô tận đông đúc người qua lại. Không có đường chân trời hùng vĩ hay trung tâm du lịch bóng bẩy cố gắng gây ấn tượng với bạn mỗi giây.

Thay vào đó, nó từ từ ngấm vào hệ thống của bạn.

Image

Image

Image

Điều đầu tiên tôi nhớ rõ ràng là gió.

Không phải là làn gió biển nhẹ nhàng – mà là gió thực sự. Gió ấm, khô, liên tục dường như len lỏi qua mọi ngóc ngách của Mũi Né. Nó đẩy chiếc xe máy khi tôi đi qua Hàm Tiến, mang cát bay trên những con đường trống trải, làm xào xạc lá cọ bên ngoài các quán cà phê, và bằng cách nào đó khiến toàn bộ bờ biển luôn tràn đầy sức sống.

Tôi đến vào buổi chiều muộn, khi mặt trời đã bắt đầu chuyển sang màu vàng nhạt. Con đường vào Mũi Né trải dài bên bờ biển với những hàng dừa nghiêng và những khu nghỉ dưỡng cũ ẩn mình phía sau. Một số tòa nhà trông mới được tân trang và bóng bẩy; những tòa khác lại có cảm giác như bị đóng băng ở đâu đó vào đầu những năm 2000. Điều đó mang lại cho thị trấn một không khí hơi cũ kỹ, gần như hoài cổ mà tôi không ngờ tới.

Ban đầu, tôi thậm chí còn không chắc mình có thích nó không.

Mũi Né không hề “hoàn hảo” như cách mạng xã hội thường miêu tả các điểm đến nhiệt đới. Một số khu vực thì bụi bặm. Một số bãi biển gồ ghề hơn tôi tưởng tượng. Thuyền đánh cá chen chúc ở một phần bờ biển. Có những biển hiệu tiếng Nga bên ngoài các cửa hàng tiện lợi và chữ tiếng Hàn trên cửa sổ nhà hàng. Thị trấn có cảm giác rải rác và được ghép nối một cách kỳ lạ.

Tuy nhiên, đến ngày thứ hai, những chi tiết đó lại trở thành chính xác những gì tôi thích ở nơi này.


Buổi sáng làm thay đổi chuyến đi bắt đầu lúc 4:30 sáng.

Tôi gần như đã bỏ qua hoàn toàn tour ngắm bình minh bằng xe jeep vì tôi ghét phải dậy sớm khi đi du lịch, đặc biệt là sau bữa hải sản và bia tối hôm trước. Nhưng bằng cách nào đó tôi đã lôi mình ra khỏi giường, leo lên một chiếc xe jeep cũ với cát đã phủ nửa ghế, và hướng về Bàu Trắng khi bầu trời vẫn còn tối.

Con đường phía bắc Mũi Né gần như trống rỗng.

Cứ vài phút chúng tôi lại đi qua một chiếc xe jeep khác chở những du khách ngái ngủ quấn áo khoác chống gió. Những làng chài nhỏ lướt qua trong bóng tối. Sau đó dần dần đường chân trời bắt đầu chuyển sang màu xanh nhạt.

Và đột nhiên những cồn cát xuất hiện.

Image

Image

Image

Image

Image

Tôi biết Bàu Trắng sẽ rất đẹp vì tôi đã xem hàng trăm bức ảnh trên mạng. Nhưng ảnh chỉ là ảnh. Chúng không thể hiện được nhiệt độ, quy mô, sự tĩnh lặng, sự chuyển động.

Đứng đó trước bình minh cảm giác thật khác biệt.

Những cồn cát trải dài xa hơn tôi mong đợi, uốn lượn mềm mại trông gần như siêu thực trước nền trời buổi sáng. Gió xóa sạch dấu chân trong vài phút. Cát di chuyển liên tục trên bề mặt như nước.

Trong một khoảnh khắc kỳ lạ, tôi không còn cảm thấy đây là Việt Nam nữa.

Không ai nói chuyện nhiều ở đó. Mọi người chỉ đứng lặng lẽ ngắm nhìn ánh sáng thay đổi. Ánh nắng đầu tiên từ từ chiếu lên những cồn cát trắng trong khi hồ nước phía dưới phản chiếu ánh vàng nhạt. Đâu đó xa hơn, tiếng động cơ xe ATV vọng qua cát, nhưng ngay cả những âm thanh đó cũng có cảm giác rất xa xôi.

Buổi sáng hôm đó đọng lại trong tôi lâu hơn bất kỳ bức ảnh nào tôi đã chụp.


Trở lại thị trấn, tôi bắt đầu sống chậm lại.

Thay vì cố gắng "hoàn thành" Mũi Né, tôi bắt đầu để những ngày trôi qua một cách tự nhiên. Tôi thuê một chiếc xe máy và dành cả buổi chiều lái xe mà không thực sự có một điểm đến cụ thể nào trong tâm trí.

Đó trở thành phần yêu thích nhất của chuyến đi.

Những con đường ven biển quanh Mũi Né có sức hấp dẫn kỳ lạ. Một bên là những tia xanh của đại dương ẩn hiện giữa những chiếc thuyền đánh cá và khu nghỉ dưỡng; bên kia liên tục thay đổi giữa những ngọn đồi đỏ, những vườn thanh long, những quán cà phê và những mảnh cát khô phủ đầy cỏ dại.

Image

Image

Image

Image

Image

Đôi khi tôi dừng lại chỉ vì ánh sáng trên mặt nước trông rất đẹp.

Đôi khi vì tôi thấy một quán hải sản nhỏ với những chiếc ghế nhựa đầy ắp ngư dân địa phương. Đôi khi vì biển đột nhiên chuyển sang màu bạc sáng chói dưới ánh nắng chiều và tôi muốn ngồi đó mười phút mà không làm gì cả.

Mũi Né dường như được tạo ra cho kiểu du lịch đó – chậm rãi, không có kế hoạch, hơi lang thang.

Tôi nghĩ đó là lý do tại sao rất nhiều người cuối cùng lại ở lại lâu hơn dự kiến.


Một buổi sáng tôi thức dậy trước bình minh một lần nữa, lần này không có đồng hồ báo thức, và đi xe về phía làng chài.

Thị trấn hầu như vẫn còn ngủ. Những chú chó lang thang trên những con đường vắng. Những quán cà phê nhỏ đã bắt đầu pha cà phê. Không khí thoang thoảng mùi muối và khói từ những bếp than.

Khi tôi đến bến cảng, bầu trời đang chuyển sang màu cam phía sau hàng trăm chiếc thuyền đánh cá neo đậu ngoài khơi.

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Buổi sáng đó cảm giác chân thực hơn bất kỳ tour du lịch có tổ chức nào.

Các ngư dân la hét gọi nhau khi khuân những giỏ mực và cá qua vùng nước nông. Những người phụ nữ mặc cả giá hải sản ồn ào bên cạnh những thùng nhựa đầy ắp vỏ sò vẫn còn cựa quậy. Những chiếc thuyền thúng tròn trôi nhẹ nhàng về phía bờ trong khi ánh nắng lan tỏa khắp bến cảng.

Mọi thứ trông hỗn loạn khi nhìn gần, nhưng từ xa nó lại trở nên đẹp một cách kỳ lạ.

Tôi mua cà phê đá từ một xe đẩy nhỏ ven đường và ngồi đó lâu hơn dự kiến.

Đến một lúc nào đó, tôi nhận ra đây chính là phiên bản Mũi Né mà tôi sẽ nhớ nhất – không phải những điểm tham quan nổi tiếng, mà là những khoảnh khắc nhỏ bé ở giữa chúng.


Hải sản gần như ngay lập tức trở thành một phần của thói quen.

Mỗi tối dường như kết thúc bên bờ biển với sò điệp nướng, mực, nghêu và bia lạnh được mang ra hết đĩa này đến đĩa khác. Những bữa ăn ngon nhất cũng không phải ở những nhà hàng đắt tiền. Chúng thường ở những quán ăn địa phương nhỏ gần làng chài, nơi những chiếc bàn gần như đặt trực tiếp trên cát.

Một đêm, trời bắt đầu mưa nhẹ trong khi mọi người vẫn tiếp tục ăn dưới những mái tôn bên bờ biển. Tiếng mưa hòa lẫn với tiếng sóng và khói từ những lò nướng hải sản lan tỏa khắp con phố.

Không ai có vẻ vội vàng rời đi.

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Tôi đã thử gỏi cá mai lần đầu tiên ở đó — cá tươi cuốn với rau thơm và chấm vào loại nước chấm có vị ngọt, mặn, cay và khói cùng lúc.

Sau đó là sò điệp nướng mỡ hành, rồi lẩu thả, rồi mực tươi đến mức hầu như không cần nêm nếm.

Mũi Né không thực sự là một điểm đến ẩm thực sang trọng. Nó còn hơn thế nữa. Hải sản ở đây vẫn cảm thấy gắn liền với các làng chài xung quanh chứ không phải được chế biến hoàn toàn dành cho khách du lịch.


Đến ngày thứ tư, tôi nhận ra mình hầu như không động đến máy ảnh.

Điều đó hầu như không bao giờ xảy ra khi tôi đi du lịch.

Thường thì tôi liên tục chụp ảnh, kiểm tra bản đồ, lên kế hoạch lộ trình, lưu địa điểm quán cà phê, hoặc cố gắng tối ưu hóa từng giờ trước khi chuyển đến địa điểm tiếp theo. Mũi Né từ từ giết chết bản năng đó.

Tôi dành cả buổi chiều ngồi trong các quán cà phê ven biển mà hầu như không làm gì ngoài việc lắng nghe tiếng gió.

Đó là một điều khác mà không ai nói với bạn về Mũi Né: thị trấn này hiện có một lượng lớn người làm việc từ xa một cách đáng ngạc nhiên. Tôi liên tục thấy những du khách ngồi với máy tính xách tay bên bờ biển hàng giờ liền — đặc biệt là người Nga, Hàn Quốc và châu Âu đang tránh thời tiết lạnh.

Tình hình internet cũng tốt hơn tôi mong đợi. Tôi đã sử dụng eSIM 5G của Viettel trong suốt chuyến đi và cuối cùng đã phụ thuộc vào nó liên tục, đặc biệt là khi lái xe ra ngoài thị trấn đến những nơi như Bàu Trắng và Hòn Rơm, nơi Wi-Fi trở nên không đáng tin cậy. Tải lên cảnh quay từ drone, điều hướng những con đường ven biển xa xôi và phát Wi-Fi từ những quán cà phê ngẫu nhiên đều diễn ra suôn sẻ một cách đáng ngạc nhiên.

Nghe có vẻ là một chi tiết nhỏ, nhưng dữ liệu di động tốt thay đổi hoàn toàn những chuyến đi đường dài ở những nơi như thế này.


Vào buổi tối áp chót, tôi lái xe về phía Hòn Rơm mà không kiểm tra thời tiết.

Ban đầu bầu trời trông bình thường. Sau đó đột nhiên mọi thứ chuyển sang màu cam.

Không phải màu cam hoàng hôn dịu nhẹ — mà là màu cam cháy dữ dội bao trùm cả biển, cát, thuyền đánh cá, thậm chí cả bụi ven đường. Toàn bộ bờ biển trông siêu thực trong khoảng mười lăm phút trước khi mờ dần trở lại màu xanh xám hoàng hôn.

Image

Image

Image

Những người xung quanh tôi ngừng nói chuyện và chỉ đơn giản là ngắm nhìn.

Một nhóm trẻ em địa phương chơi bóng đá gần bờ nước trong khi những chiếc thuyền đánh cá trôi dạt xa hơn ngoài khơi. Gió thổi cát ngang qua con đường phía sau chúng tôi. Ai đó gần đó mở nhạc nhỏ nhẹ từ loa điện thoại.

Nó không mang tính điện ảnh theo kiểu Instagram bóng bẩy.

Nó cảm thấy chân thật.

Và bằng cách nào đó, điều đó khiến nó trở nên đẹp hơn.


Cuối cùng tôi rời Mũi Né muộn hơn dự kiến hai ngày.

Ngay cả việc lái xe trở lại Thành phố Hồ Chí Minh cũng cảm thấy lạ lùng vì sự chuyển đổi diễn ra quá nhanh. Một khoảnh khắc là những đồi cát và làng chài vắng vẻ; vài giờ sau là kẹt xe, bê tông, tiếng ồn và vô số xe máy lại xuất hiện.

Nhưng Mũi Né vẫn ở trong tâm trí tôi lâu hơn tôi mong đợi.

Không phải vì đó là điểm đến biển hoàn hảo nhất ở Việt Nam.

Thật lòng mà nói, không phải vậy.

Thị trấn vẫn còn nhiều điểm thô sơ. Một số bãi biển lộn xộn. Một số con đường hỗn loạn. Một số khu vực có cảm giác chưa hoàn thiện hoặc đã cũ.

Tuy nhiên, có lẽ đó chính là lý do tại sao nó đáng nhớ.

Mũi Né vẫn còn không gian cho sự tĩnh lặng. Không gian cho gió. Không gian cho những con đường vắng và những khoảnh khắc ngẫu nhiên không hề được sắp đặt cho khách du lịch.

Và trong một thế giới mà rất nhiều điểm đến giờ đây đều được đánh bóng thành cùng một phiên bản của chính mình, sự không hoàn hảo đó lại trở thành điều tôi yêu thích nhất ở nơi này.

Quay lại blog

Để lại bình luận