Tại sao Phú Yên trở thành điểm đến ven biển yêu thích của tôi ở Việt Nam
Chia sẻ
Có những nơi bạn ghé thăm vì ai cũng nói về chúng, và rồi có những nơi bạn tình cờ khám phá — những điểm đến lặng lẽ ở lại trong tâm trí bạn rất lâu sau chuyến đi. Với tôi, Phú Yên chính là một nơi như vậy.
Ban đầu, tôi thêm Phú Yên vào hành trình Việt Nam của mình như một điểm dừng chân ngắn giữa Quy Nhơn và Nha Trang. Kế hoạch nghe có vẻ đơn giản: ở lại hai đêm, chụp ảnh Ghềnh Đá Đĩa, có thể khám phá vài bãi biển, ăn hải sản, rồi tiếp tục đi về phía nam. Nhưng giữa những con đường ven biển vắng vẻ, bình minh ở Mũi Điện và một bữa tối hải sản ngẫu nhiên bên Đầm Ô Loan, tỉnh này đã dần thay đổi nhịp điệu chuyến đi của tôi.
Điều làm tôi ngạc nhiên nhất không phải là Phú Yên đẹp — Việt Nam đã có nhiều nơi đẹp rồi — mà là mọi thứ đều yên bình đến lạ. Ngay cả sau nhiều năm đi khắp Đông Nam Á, ngày càng hiếm khi tìm thấy một điểm đến ven biển mà du lịch chưa hoàn toàn làm thay đổi không khí. Ở Phú Yên, buổi sáng vẫn thuộc về ngư dân chứ không phải các influencer, các nhà hàng hải sản vẫn mang đậm chất địa phương thay vì được sắp đặt để chụp ảnh sống ảo, và cả những bãi biển có thể vẫn gần như trống vắng ngoài những ngày lễ công cộng.
Tỉnh này không đòi hỏi sự chú ý một cách ồn ào. Nó thấm vào bạn từ từ, gần như lặng lẽ, cho đến một ngày bạn nhận ra nó đã trở thành nơi bạn nói đến nhiều nhất sau khi trở về nhà.
Buổi sáng đầu tiên ở Tuy Hòa của tôi gần như không có thật
Tôi đến Tuy Hòa vào tối hôm trước sau một chuyến đi dài dọc bờ biển, quá mệt để khám phá nhiều hơn ngoài việc tìm một khách sạn nhỏ gần biển. Bản thân thành phố trông yên tĩnh hơn so với Nha Trang hay Đà Nẵng — ít đèn hơn, ít khách du lịch hơn, ít tiếng ồn hơn — mặc dù vào thời điểm đó tôi nghĩ rằng đó chỉ đơn giản là vì đã khuya.
Sáng hôm sau đã hoàn toàn thay đổi ấn tượng của tôi.
Tôi thức dậy trước bình minh và đi bộ ra biển, mong đợi năng lượng thường thấy của một thành phố biển Việt Nam: nhạc ồn ào, quán cà phê đông đúc, đám đông tụ tập sớm để chụp ảnh. Thay vào đó, bờ biển lại mang một vẻ yên bình lạ thường. Vài người lớn tuổi đang tập thể dục gần biển, ngư dân đang kéo thuyền lên bãi cát, và vài quán cà phê nhỏ xíu vừa mới bắt đầu phục vụ cà phê Việt Nam đậm đà cho những vị khách còn ngái ngủ ngắm bình minh.
Không hề có cảm giác trình diễn nào ở đó.
Nghe có vẻ nhỏ nhặt, nhưng những du khách có kinh nghiệm thường nhận ra ngay lập tức khi một nơi vẫn còn cảm giác được sống tự nhiên thay vì được thiết kế hoàn toàn cho du lịch. Phú Yên đã mang lại cho tôi cảm giác đó ngay trong giờ đầu tiên.
Tôi đã ngồi ở một quán cà phê ven đường gần hai giờ đồng hồ, không làm gì cả ngoài việc uống cà phê và ngắm nhìn cuộc sống hàng ngày diễn ra xung quanh mình. Chủ quán hỏi tôi đến từ đâu, tỏ vẻ ngạc nhiên thực sự khi tôi chọn Phú Yên, rồi mỉm cười và nói một điều tôi đã nghe đi nghe lại trong suốt chuyến đi:
"Hầu hết du khách nước ngoài đều bỏ qua nơi này."
Vào thời điểm đó, tôi thực sự không thể hiểu tại sao.
Lái xe dọc bờ biển đã trở thành phần đẹp nhất của cả chuyến đi
Nếu có một trải nghiệm mà tôi muốn giới thiệu hơn tất cả những thứ khác ở Phú Yên, thì đó là: thuê một chiếc xe máy, bắt đầu thật sớm vào buổi sáng, và cứ thế đi dọc bờ biển mà không vội vã.
Một số ký ức du lịch yêu thích của tôi không phải là những địa danh nổi tiếng hay những điểm đến trong danh sách cần đến. Chúng là những khoảnh khắc mà sự di chuyển tự thân trở thành trải nghiệm — nơi con đường, thời tiết, phong cảnh và không khí hòa quyện vào nhau thành một điều gì đó khó quên. Phú Yên đã mang lại cho tôi chính xác cảm giác đó.
Những con đường ở đây tuyệt đẹp một cách rất tự nhiên. Một khoảnh khắc bạn đang đi xe bên những bãi biển vắng người với những chiếc thuyền đánh cá trôi nổi ngoài khơi; vài phút sau con đường leo cao hơn và để lộ những vách đá đổ xuống biển một cách ngoạn mục. Sau đó, phong cảnh đột nhiên dịu lại thành những cánh đồng lúa, những ngôi làng, hoặc những đầm phá yên tĩnh phản chiếu ánh sáng ban mai.
Điều làm cho chuyến đi thêm phần thú vị là không có giao thông đông đúc. Sau khi lái xe qua những thành phố lớn hơn của Việt Nam, nơi việc lái xe có thể rất mệt mỏi, Phú Yên mang lại cảm giác gần như được giải phóng. Có những đoạn đường dài mà tôi hầu như không thấy du khách nào khác.
Có lúc, gần Bãi Xép, tôi dừng lại đơn giản vì ánh sáng trên những ngọn đồi nhìn ra biển quá đẹp. Không có quán cà phê. Không có điểm tham quan. Không có cổng vào. Chỉ có cỏ lay động trong gió trong khi sóng vỗ vào vách đá phía dưới.
Tôi ở đó gần một giờ.
Điều đó trở thành một thói quen trong suốt chuyến đi. Tôi cứ dừng lại ở những nơi ngẫu nhiên không phải vì chúng nổi tiếng, mà vì tỉnh này liên tục tạo ra những khoảnh khắc bất ngờ mang tính điện ảnh.
Ghềnh Đá Đĩa trông còn ấn tượng hơn tôi mong đợi
Tôi đã xem hàng trăm bức ảnh về Ghềnh Đá Đĩa trước khi đến, điều này thường làm cho những địa điểm thực tế ít gây ấn tượng hơn khi nhìn trực tiếp. Nhưng bằng cách nào đó, nơi này vẫn khiến tôi ngạc nhiên.
Những vách đá bazan lớn hơn và hùng vĩ hơn so với những gì chúng thể hiện trên mạng. Hàng nghìn cột đá núi lửa sẫm màu trải dài dọc bờ biển theo những hình dạng hình học mà thành thật mà nói, thoạt nhìn trông gần như nhân tạo. Đứng ở đó trong khi sóng vỗ mạnh vào những tảng đá đã khiến toàn bộ bờ biển mang một vẻ hoang sơ và mạnh mẽ mà những bức ảnh không bao giờ có thể lột tả hết được.
Tôi đến sớm vào buổi sáng với hy vọng tránh được đám đông, và hóa ra đó là một quyết định đúng đắn. Ánh sáng dịu hơn, không khí vẫn còn mát mẻ, và chỉ có một vài người rải rác trên các vách đá. Hầu hết âm thanh đều đến từ đại dương.
Điều tôi đánh giá cao nhất là địa điểm này vẫn còn tương đối nguyên sơ so với các điểm tham quan tự nhiên tương tự ở các nơi khác ở châu Á. Không có khu phức hợp giải trí khổng lồ nào gần đó, không có tiếng nhạc ồn ào, và không có sự thương mại hóa tràn lan cố gắng biến trải nghiệm thành một điều gì đó nhân tạo.
Thay vào đó, cảnh quan vẫn là trọng tâm chính.
Tôi đã dành một thời gian dài chỉ để ngắm những con sóng di chuyển qua các kiến tạo núi lửa trong khi ngư dân làm việc gần đó. Điều đó nhắc nhở tôi rằng thật hiếm hoi khi trải nghiệm những nơi nổi tiếng mà vẫn cảm thấy gắn kết với cuộc sống hàng ngày của người dân địa phương thay vì bị tách rời khỏi nó.
Bờ biển xung quanh cũng đáng được chú ý hơn những gì nó thường nhận được. Nhiều du khách ghé thăm Ghềnh Đá Đĩa nhanh chóng, chụp ảnh, rồi rời đi ngay lập tức, nhưng một số cảnh đẹp nhất ở Phú Yên thực sự xuất hiện dọc theo những con đường dẫn đến đó. Những làng chài nhỏ, những bãi biển ẩn mình, và những quán hải sản ven đường biến hành trình thành một phần của trải nghiệm.
Bãi Xép lúc hoàng hôn là khoảnh khắc tôi thực sự yêu Phú Yên
Một số điểm đến làm bạn ấn tượng về mặt thị giác. Những điểm khác lại tác động đến cảm xúc của bạn. Bãi Xép bằng cách nào đó đã làm được cả hai điều đó.
Tôi đến vào cuối buổi chiều khi ánh nắng mặt trời đã bắt đầu dịu hơn và ấm áp hơn khắp bờ biển. Ngọn đồi cỏ nhìn ra biển trông gần như siêu thực dưới ánh sáng vàng, đặc biệt là với đại dương trải dài vô tận phía sau.
Nơi đó cảm thấy yên tĩnh một cách tuyệt vời nhất.
Một vài du khách đang chụp ảnh, vài thanh thiếu niên địa phương ngồi gần vách đá trò chuyện và cười đùa, và những chiếc thuyền của ngư dân chậm rãi di chuyển trên mặt nước phía xa bên dưới. Không ai có vẻ vội vã rời đi.
Không khí đó đã thay đổi toàn bộ trải nghiệm đối với tôi.
Ở nhiều điểm đến ven biển nổi tiếng khắp Đông Nam Á, hoàng hôn gần như trở thành một màn trình diễn — các câu lạc bộ bãi biển đông đúc, nhạc ồn ào, máy bay không người lái bay khắp nơi, mọi người vội vã để tạo nội dung cho mạng xã hội. Bãi Xép hoàn toàn khác. Vẻ đẹp đến từ sự đơn giản chứ không phải sự phô trương.
Tôi ngồi trên bãi cỏ gần hai giờ đồng hồ, ngắm nhìn ánh sáng dần biến mất trên biển trong khi gió trở nên mạnh hơn gần các vách đá. Ngay cả sau nhiều năm đi du lịch, đó vẫn là những khoảnh khắc quan trọng nhất đối với tôi — không phải sự di chuyển liên tục, mà là cảm giác hiếm hoi khi bạn thực sự không muốn ở bất cứ nơi nào khác.
Khi màn đêm buông xuống, tôi đi xe máy trở lại Tuy Hòa dọc bờ biển mà hầu như không có xe cộ. Đại dương vẫn hiện hữu bên cạnh con đường trong khi những làng chài nhỏ dần sáng đèn cho buổi tối. Đó là một trong những khoảnh khắc du lịch mang cảm giác điện ảnh lạ lùng ngay cả khi không có điều gì kịch tính xảy ra.
Hải sản Phú Yên xứng đáng được chú ý nhiều hơn
Tôi thành thật nghĩ rằng Phú Yên có một số hải sản bị đánh giá thấp nhất ở Việt Nam.
Một phần đến từ sự tươi ngon, tất nhiên rồi. Đánh bắt cá vẫn là trung tâm của cuộc sống địa phương ở đây, vì vậy hải sản di chuyển từ đại dương đến các nhà hàng cực kỳ nhanh chóng. Nhưng một lý do khác là nhiều nơi vẫn chủ yếu nấu ăn cho người dân địa phương hơn là khách du lịch, điều này có nghĩa là thức ăn mang cảm giác chân thật thay vì được thiết kế quá cầu kỳ.
Một buổi tối, tôi dừng lại ở một nhà hàng hải sản gần Đầm Ô Loan sau khi được vài người dân địa phương giới thiệu. Nơi này hầu như không có thực đơn. Nhân viên chỉ đơn giản mang ra những khay hải sản tươi sống trong khi các gia đình gần đó chỉ vào những gì họ muốn nấu.
Bữa tối đó cuối cùng đã trở thành một trong những bữa ăn yêu thích của tôi trong chuyến đi.
Hàu cực kỳ tươi ngon, các món sò nướng có vị ngọt tự nhiên mà không cần gia vị cầu kỳ, và không khí thì thoải mái theo cách mà các nhà hàng hải sản đắt tiền thường khó tái tạo. Không ai cố gắng tạo ra một trải nghiệm sang trọng. Đó chỉ đơn giản là đồ ăn ngon bên bờ nước trong khi hoàng hôn dần tắt trên đầm phá.
Tôi cũng cuối cùng đã thử món mắt cá ngừ hầm nổi tiếng của Phú Yên — một món mà tôi đã tránh trong nhiều năm khi đi du lịch Việt Nam vì, thành thật mà nói, nó trông khá đáng sợ. Ngạc nhiên thay, nước dùng rất đậm đà và dễ chịu, đặc biệt là sau những ngày dài đi xe dọc bờ biển.
Phong cách ẩm thực ở Phú Yên phản ánh chính tỉnh này: khiêm tốn, địa phương, và đáng nhớ hơn nhiều so với những gì bạn mong đợi ban đầu.
Những gì tôi học được khi đi du lịch ở Phú Yên
Sau khi dành thời gian ở đó, tôi nhận ra Phú Yên không nhất thiết là điểm đến tốt nhất cho mọi loại khách du lịch.
Nếu ai đó muốn mua sắm xa xỉ, các khu giải trí về đêm lớn, hoặc trải nghiệm nghỉ dưỡng sang trọng, thì những nơi như Đà Nẵng hay Nha Trang có lẽ sẽ phù hợp hơn. Phú Yên di chuyển chậm hơn. Đôi khi rất chậm.
Nhưng đối với những du khách yêu thích các chuyến đi đường dài, nhiếp ảnh, thiên nhiên, hải sản, những buổi sáng yên tĩnh, và những điểm đến vẫn còn gắn kết cảm xúc với cuộc sống địa phương, thì tỉnh này trở nên vô cùng đáng giá.
Một vài điều thực tế cũng tạo ra sự khác biệt lớn trong chuyến đi của tôi:
— Thuê xe máy đã thay đổi hoàn toàn trải nghiệm vì nhiều khoảnh khắc đẹp nhất xảy ra giữa các điểm đến chứ không phải ở chính các điểm đến đó.
— Thức dậy sớm mỗi sáng quan trọng hơn tôi mong đợi. Ánh sáng bình minh ở Phú Yên rất đẹp, nhiệt độ dễ chịu, và đường xá gần như trống vắng.
— Ở lại ít nhất ba hoặc bốn ngày tốt hơn nhiều so với việc vội vã đi qua trong một đêm. Tỉnh này dần dần bộc lộ vẻ đẹp của mình.
— Dữ liệu di động trở nên quan trọng đáng ngạc nhiên trong các chuyến đi đường dài vì một số đoạn ven biển có Wi-Fi không ổn định. Tôi phụ thuộc rất nhiều vào vùng phủ sóng eSIM 5G của Viettel để sử dụng bản đồ, tải ảnh lên, và tìm các quán cà phê nhỏ hoặc những điểm ngắm cảnh ẩn mình dọc bờ biển.
Quan trọng nhất, tôi học được rằng Phú Yên đẹp nhất khi bạn ngừng cố gắng tối ưu hóa mọi giờ của chuyến đi. Tỉnh này khen thưởng những chuyến đi chậm rãi hơn. Một số kỷ niệm yêu thích của tôi đến từ những điểm dừng không có kế hoạch, những cuộc trò chuyện ngẫu nhiên, và những khoảnh khắc yên tĩnh bên bờ biển mà không bao giờ xuất hiện trong bất kỳ lịch trình nào.
Kết nối trên đường – Tại sao tôi dùng eSIM Viettel 5G ở Phú Yên
Một điều tôi đã đánh giá thấp trước khi đến Phú Yên là tôi sẽ dành bao nhiêu thời gian ở bên ngoài thành phố. Khác với những điểm đến mà mọi thứ đều diễn ra trong một khu du lịch nhỏ gọn, Phú Yên là về sự di chuyển — những con đường ven biển, những làng chài, những bãi biển ẩn mình, những điểm ngắm cảnh trên vách đá, và những đoạn phong cảnh dài nơi bạn tự nhiên dừng lại bất cứ khi nào có điều gì đó thu hút sự chú ý của bạn.
Điều đó cũng có nghĩa là kết nối di động quan trọng hơn mong đợi.
Một số quán cà phê gần bờ biển có Wi-Fi yếu, và một số khu vực xa xôi quanh Mũi Điện, Hòn Yến, hoặc những con đường giữa các làng chài nhỏ hầu như không có internet công cộng đáng tin cậy. Vì tôi liên tục sử dụng Google Maps, tải lên cảnh quay từ drone, kiểm tra điều kiện thời tiết trước các chuyến đi đón bình minh, và đôi khi làm việc trong khi đi du lịch, việc có dữ liệu di động ổn định trở nên thiết yếu chứ không phải là tùy chọn.
Tôi đã sử dụng eSIM Viettel 5G LTE trong suốt chuyến đi, và thành thật mà nói, nó đã giúp việc khám phá Phú Yên dễ dàng hơn rất nhiều. Viettel là mạng di động lớn nhất Việt Nam, vì vậy vùng phủ sóng vẫn ổn định đáng ngạc nhiên ngay cả trên những con đường ven biển xa xôi, những đèo núi, và những hòn đảo nhỏ hoặc khu vực đánh bắt cá nơi các mạng yếu hơn thường gặp khó khăn. Sự đáng tin cậy đó rất quan trọng trong các chuyến đi đường dài vì một số nơi đẹp nhất ở Phú Yên chính là những địa điểm mà bạn không muốn đột nhiên mất định vị hoặc kết nối.
Đối với du khách quốc tế, việc sử dụng eSIM cũng thuận tiện hơn nhiều so với việc tìm kiếm thẻ SIM vật lý sau khi hạ cánh. Kích hoạt chỉ mất vài phút, và tôi có thể ngay lập tức bắt đầu sử dụng dữ liệu tốc độ cao ngay khi đến Việt Nam.
Nếu chuyến đi Phú Yên của bạn có các cung đường đi xe máy, chụp ảnh bằng flycam, những bãi biển hẻo lánh hoặc muốn sáng tạo nội dung trong lúc du lịch, việc có một kết nối eSIM 5G mạnh ở Việt Nam thực sự sẽ nâng cao trải nghiệm của bạn — đặc biệt ở một tỉnh nơi những khoảnh khắc đẹp nhất thường diễn ra ở xa cơ sở hạ tầng du lịch chính.
Tại sao tôi vẫn nhớ về Phú Yên
Tôi đã đến thăm nhiều điểm đến sang trọng hơn, nổi tiếng hơn và khách quan mà nói là thuận tiện hơn Phú Yên. Thế nhưng rất ít nơi để lại trong tôi nhiều cảm xúc như vậy.
Có lẽ là sự tĩnh lặng của những con đường ven biển vào sáng sớm. Có lẽ là việc ngắm nhìn ngư dân làm việc lúc bình minh khi thành phố vẫn còn say ngủ. Có lẽ là nhận ra rằng những nơi như thế này đang dần biến mất trên khắp châu Á khi du lịch ngày càng thương mại hóa.
Dù là vì lý do gì, Phú Yên mang lại cảm giác chân thật.
Không hoàn hảo. Không quá bóng bẩy. Không hoàn toàn được thiết kế chỉ để đăng Instagram.
Chỉ là chân thật.
Và kỳ lạ thay, chính sự chân thực đó lại trở thành phần đẹp nhất của cả hành trình.