Can Tho Travel Experience – Falling in Love with the Gentle Heart of the Mekong Delta

Trải nghiệm du lịch Cần Thơ – Say đắm với trái tim hiền hòa của Đồng bằng sông Cửu Long

Có những nơi khiến bạn ngạc nhiên ngay từ cái nhìn đầu tiên, và có những nơi dần dần tìm được đường vào trái tim bạn. Đối với tôi, Cần Thơ là loại điểm đến mà càng ở lâu càng trở nên đẹp đẽ hơn.

Tôi đến Cần Thơ vào một buổi chiều lộng gió. Thành phố không quá choáng ngợp hay vội vã như Thành phố Hồ Chí Minh, cũng không cổ kính và yên tĩnh như Huế. Thay vào đó, mọi thứ ở đây diễn ra với một nhịp độ nhẹ nhàng hơn – đủ chậm để bạn hít thở sâu, đủ bình yên để bạn quên đi sự ồn ào của cuộc sống hàng ngày.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về Cần Thơ bắt đầu từ Bến Ninh Kiều

Bến Ninh Kiều

Khi mặt trời dần lặn phía chân trời, ánh vàng trải khắp sông Hậu. Làn gió sông mát lành thoảng qua không khí trong khi những chiếc thuyền nhỏ nhẹ nhàng lướt qua, mang theo nhịp điệu yên bình của Đồng bằng sông Cửu Long. Tôi dành hàng giờ chỉ để đi bộ dọc bờ sông, lắng nghe tiếng nước vỗ bờ và ngắm nhìn cuộc sống địa phương diễn ra một cách yên bình xung quanh tôi.

Mọi người đang tập thể dục, trẻ em đang cười đùa dưới bóng cây, và các nhóm bạn bè ngồi cùng nhau tận hưởng không khí buổi tối. Không có gì vội vã. Vào ban đêm, Ninh Kiều trở nên kỳ ảo hơn. Những chiếc thuyền du lịch thắp sáng dòng sông với những phản chiếu lung linh nhảy múa trên mặt nước trong khi những bản nhạc nhẹ nhàng trôi theo làn gió nhiệt đới ấm áp.

Đó là khoảnh khắc tôi thực sự bắt đầu yêu Cần Thơ.

Nhưng ký ức đọng lại trong tôi nhiều nhất bắt đầu lúc 4 giờ sáng.

Chợ nổi Cái Răng

Tôi lên một chiếc thuyền nhỏ hướng về Chợ nổi Cái Răng trước lúc bình minh. Dòng sông vẫn còn bao phủ bởi một lớp sương mỏng, và những ánh đèn nhỏ từ những chiếc thuyền xa xa nhấp nháy nhẹ nhàng trên mặt nước. Cảnh tượng gần như không có thật – yên bình, mộc mạc và đẹp sâu sắc.

Khi bình minh dần đến, chợ nổi trở nên sống động. Tiếng động cơ rì rầm khắp sông, người bán hàng gọi nhau, và những chiếc thuyền đầy ắp trái cây và rau củ tụ tập giữa dòng nước. Dứa, bí ngô, xoài và khoai lang treo lủng lẳng trên những cây sào tre cao để người mua có thể dễ dàng nhìn thấy từng thuyền bán gì từ xa.

Mọi thứ đều chân thực, không bị thời gian chạm đến.

Ảnh: Đỗ Tĩnh

Tôi ngồi trên một chiếc thuyền gỗ nhỏ với một tách cà phê sữa nóng trên tay, thưởng thức một tô hủ tiếu vừa nấu ngay trên sông. Làn gió buổi sáng mát lành mang theo mùi nước sông bùn và sản phẩm tươi sống từ những chiếc thuyền gần đó. Xung quanh tôi là cuộc sống hàng ngày của những người dân địa phương đã sống trên những dòng nước này qua nhiều thế hệ.

Đó là một trong những bữa sáng đáng nhớ nhất mà tôi từng có.

Không phải vì nó sang trọng hay cầu kỳ, mà vì nó chân thật.

Sau khi rời chợ nổi, tôi dành cả ngày khám phá Phong Điền, một phần yên tĩnh hơn của Cần Thơ nổi tiếng với những vườn cây ăn trái và những con đường nông thôn yên bình. Khác với những thành phố du lịch hiện đại đầy rẫy những điểm tham quan hào nhoáng, Cần Thơ có một vẻ duyên dáng nhẹ nhàng khiến bạn muốn ở lại lâu hơn.

Một trong những nơi tôi yêu thích nhất là Làng du lịch Mỹ Khánh.

Làng du lịch Mỹ Khánh

Khoảnh khắc tôi đến, tôi cảm thấy hoàn toàn đắm chìm trong tinh thần của Đồng bằng sông Cửu Long. Có những cây cầu tre nhỏ bắc qua những con kênh nhỏ, những ngôi nhà gỗ đơn sơ ẩn mình dưới những hàng dừa, tiếng chim hót ở đâu đó trong vườn, và mùi trái cây nhiệt đới chín thơm ngào ngạt trong không khí.

Tôi vẫn nhớ mình đã hái chôm chôm tươi ngay từ trên cây và ăn ngay tại vườn. Vị ngọt của trái cây, hương thơm nồng của sầu riêng, và lòng tốt của người dân địa phương đã khiến trải nghiệm trở nên vô cùng ấm áp và thân thuộc.

Một số người dân địa phương thậm chí còn mời tôi ngồi xuống uống nước dừa tươi trong khi chia sẻ những câu chuyện về cuộc sống trong mùa lũ nhiều năm trước. Đôi khi, tôi không còn cảm thấy mình là một du khách nữa. Tôi cảm thấy mình như một người trở về nhà.

Một nơi khác cũng để lại ấn tượng mạnh trong tôi là Nhà cổ Bình Thủy.

Nhà cổ Bình Thủy

Ngôi nhà mang một vẻ đẹp vượt thời gian khiến bạn cảm thấy như thế giới bên ngoài đã chậm lại. Những ô cửa sổ xanh cũ kỹ, sàn gạch hoa văn, đồ nội thất gỗ cổ kính, và ánh nắng mặt trời dịu dàng tràn qua những cánh cửa tạo nên một bầu không khí hoài cổ vừa trang nhã vừa yên bình.

Tôi bước đi chậm rãi qua từng căn phòng, lắng nghe tiếng quạt trần quay nhẹ và tiếng lá xào xạc bên ngoài sân. Có một điều gì đó vô cùng tĩnh lặng về sự im lặng ở đó.

Giữa hành trình đầy màu sắc ở Đồng bằng sông Cửu Long này, tôi cũng tìm thấy một cảm giác bình yên tuyệt đẹp tại Thiền viện Trúc Lâm Phương Nam.

Thiền viện Trúc Lâm Phương Nam

Thiền viện rộng lớn và thanh bình, được bao quanh bởi những ao sen, kiến trúc truyền thống Việt Nam, và những hàng cây xanh lay động nhẹ nhàng trong gió. Tôi đến thăm vào sáng sớm khi ánh nắng vẫn còn dịu nhẹ và không khí mát lành, trong lành. Tiếng chuông chùa vang vọng khắp không gian yên tĩnh khiến mọi thứ trong tôi chậm lại một lúc.

Đó là một loại bình yên khó tả bằng lời.

Vào buổi tối cuối cùng ở Cần Thơ, tôi đi bộ dọc cầu đi bộ nhìn ra sông Hậu. Gió mát, ánh đèn thành phố phản chiếu tuyệt đẹp trên mặt nước, và ở đâu đó gần đó, một nhóm bạn trẻ đang hát cùng nhau với cây đàn guitar.

Tôi đứng đó rất lâu, chỉ đơn giản ngắm nhìn dòng sông chảy lặng lẽ qua thành phố.

Có những chuyến đi khiến bạn hứng khởi.
Có những điểm đến khiến bạn bất ngờ.

Nhưng Cần Thơ là loại nơi ở lại trong trái tim bạn.

Tôi vẫn nhớ bình minh yên bình ở Chợ nổi Cái Răng.
Làn gió nhẹ ở Bến Ninh Kiều.
Vị ngọt của trái cây nhiệt đới trong những vườn cây thôn quê.
Và nụ cười ấm áp của người dân Đồng bằng sông Cửu Long.

Có lẽ điều đẹp nhất về Cần Thơ không chỉ là phong cảnh, mà là cảm giác bình yên hiếm có mà nó mang lại cho mọi người đến thăm.

Và ngay cả sau khi rời đi, một phần trong tôi vẫn khao khát được trở lại thành phố ven sông dịu dàng này một lần nữa.

(Nguồn: Tổng hợp)

Quay lại blog

Để lại bình luận