Hà Giang 5 giờ sáng — Những buổi sáng tĩnh lặng nhất tôi từng trải qua ở Việt Nam
Chia sẻ
Trước khi đến đây, tôi luôn nghĩ rằng vẻ đẹp của Hà Giang hoàn toàn nằm trong những bức ảnh nổi tiếng của nó—những đèo núi hùng vĩ, những vách đá dựng đứng bên sông Nho Quế, và những con đường uốn lượn bất tận của Vòng cung. Đừng hiểu lầm tôi, những nơi đó thực sự ngoạn mục. Nhưng sau vài ngày đi xe qua miền Bắc Việt Nam, tôi nhận ra rằng những khoảnh khắc thực sự đọng lại sâu sắc nhất trong tôi lại diễn ra từ rất lâu trước khi những con đường thức giấc.
Chúng diễn ra vào khoảng 5 giờ sáng, trong khoảnh khắc mong manh trước bữa sáng, trước khi những tiếng động cơ đầu tiên bắt đầu khởi động, và trước khi bất kỳ ai khác nghĩ đến việc rút máy ảnh ra. Chỉ có không khí núi trong lành, một lớp sương mù dày đặc và một sự tĩnh lặng đến mức có thể cảm nhận được.
Buổi sáng sớm đầu tiên của tôi trên Vòng cung
Buổi sáng sớm đầu tiên đó hoàn toàn tình cờ. Tôi thức dậy vào khoảng 4:50 sáng trong một căn homestay gỗ nằm đâu đó giữa Yên Minh và Đồng Văn. Ban đầu, tôi nhầm tiếng động bên ngoài là mưa rơi trên mái nhà, nhưng khi lắng nghe kỹ hơn, tôi nhận ra đó chỉ là tiếng gió lướt qua những ngọn núi. Căn phòng lạnh cóng—không phải cái lạnh không thể chịu được, mà là cái lạnh đặc trưng của núi khiến bạn phải ôm chặt chăn thêm một phút nữa trước khi cuối cùng buộc mình phải thức dậy.
Bước ra ngoài nhẹ nhàng để không đánh thức bất kỳ ai, tôi thấy một cảnh tượng hoàn toàn thay đổi cảm nhận của cả chuyến đi. Cả thung lũng bên dưới bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, với những ánh đèn mờ ảo từ những ngôi nhà xa xăm lung linh trong sương như những đốm than hồng. Một con gà trống gáy vang đâu đó xa xa, rồi sự tĩnh lặng lại ập đến. Không âm nhạc, không tiếng xe cộ, không tiếng trò chuyện—chỉ có tiếng gió.
Tôi đứng đó cầm cốc cà phê hòa tan bằng cả hai tay, dùng nó chủ yếu để giữ ấm hơn là để uống, và dành hai mươi phút tiếp theo hoàn toàn không làm gì ngoài việc ngắm nhìn những ngọn núi từ từ hiện ra trong màn sương.
Những con đường hoàn toàn khác biệt trước bình minh
Hầu hết du khách trải nghiệm Vòng cung Hà Giang vào ban ngày.
Nhưng đi xe qua núi ngay trước bình minh lại mang đến cảm giác như bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
Một buổi sáng, tôi rời đi trước 5:30 sáng vì không thể ngủ thêm được nữa. Đường phố gần như vắng tanh. Thỉnh thoảng tôi đi ngang qua một người lái xe khác quấn nhiều lớp áo khoác chống lạnh, đèn pha xuyên qua sương mù như thể biến mất vào những đám mây.
Những ngọn núi vào giờ đó chưa mang vẻ hùng vĩ.
Chúng cảm thấy tĩnh lặng.
Mềm mại.
Gần như vô tận.
Ở một số điểm, những đám mây thấp trôi ngang qua chính con đường, buộc tôi phải giảm tốc độ cho đến khi tầm nhìn trở lại. Hơi ẩm đọng trên găng tay và áo khoác của tôi trong khi không khí thoang thoảng mùi đất ẩm, khói và cỏ núi.
Rồi dần dần, bầu trời bắt đầu đổi màu.
Xanh thẫm.
Xám.
Rồi bạc nhẹ nhàng dọc theo đường chân trời.
Và đột nhiên các thung lũng bắt đầu hiện ra từng chút một dưới ánh sáng ban mai.
Tôi dừng xe nhiều lần trong lúc bình minh hơn cả thời gian còn lại trong ngày cộng lại.
Không phải để chụp ảnh.
Chủ yếu chỉ để ngắm nhìn.
Núi rừng thức giấc như thế nào
Có một sự chậm rãi, đẹp đẽ trong cách các làng quê Hà Giang thức dậy. Nó không diễn ra cùng lúc. Đầu tiên, bạn thấy một người phụ nữ quét sân nhà bằng chiếc chổi tự làm, rồi những đứa trẻ mang những chiếc gùi lớn quá cỡ, và những vệt khói mỏng cuộn tròn yên tĩnh từ mái bếp. Những chú chó lười biếng duỗi mình trên hiên gỗ, và một ông lão ngồi ngoài hiên với tách trà, lặng lẽ nhìn ra những ngọn đồi. Mọi thứ đều chậm rãi.
Ở các thành phố lớn, buổi sáng thường được định nghĩa bằng những tiếng chuông báo thức ồn ào, tiếng xe cộ và những thông báo tức thì. Nhưng ở đây, nhịp sống hoàn toàn khác. Một buổi sáng ở Đồng Văn, tôi ghé vào một quán nhỏ bên đường do một cụ bà người H'Mông làm chủ. Bà không nói tiếng Anh, và tiếng Việt của tôi cũng không hoàn hảo, nhưng chúng tôi không cần nhiều ngôn ngữ để bà hiểu rằng tôi muốn uống trà nóng. Bà đưa cho tôi một cốc trà nóng bốc khói cùng một nụ cười ấm áp, và chúng tôi ngồi cùng nhau trong im lặng vài phút, ngắm nhìn sương mù trôi qua thung lũng. Không điện thoại, không chuyện phiếm—chỉ có trà nóng và những ngọn núi hùng vĩ. Sự tương tác đơn giản đó đọng lại trong tôi lâu hơn bất kỳ chuyến du lịch đắt tiền nào khác.
Sự tĩnh lặng là điều tôi nhớ nhất
Mọi người thường mô tả Hà Giang là một nơi tuyệt đẹp.
Và đúng là như vậy.
Nhưng vẻ đẹp thôi không phải là điều đọng lại trong tôi.
Đó là sự tĩnh lặng.
Du lịch hiện đại hiếm khi mang lại sự tĩnh lặng thực sự cho con người nữa. Ngay cả những nơi đẹp đẽ cũng thường ồn ào với loa đài, flycam, tiếng động cơ, cuộc sống về đêm, hoặc việc liên tục tạo nội dung.
Hà Giang vẫn có những khoảnh khắc mà bạn hầu như không nghe thấy gì ngoài tiếng thiên nhiên.
Một buổi sáng gần đèo Mã Pí Lèng, tôi dừng xe máy bên đường ngay sau khi mặt trời mọc.
Bên dưới tôi, những đám mây trôi chậm rãi qua thung lũng.
Những ngọn núi trải dài vô tận đến tận Trung Quốc.
Dòng sông bên dưới trông nhỏ bé đến khó tin từ độ cao đó.
Và trong gần năm phút, không có phương tiện nào đi qua.
Tôi có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc qua cỏ bên đường.
Chỉ vậy thôi.
Không có âm thanh nền.
Không có khoảnh khắc điện ảnh.
Không có nhận thức lớn lao nào về cuộc sống.
Chỉ là sự tĩnh lặng hiếm có.
Và lạ lùng thay, sự tĩnh lặng đó mang lại cảm xúc nặng nề hơn nhiều so với nhiều điểm du lịch nổi tiếng mà tôi từng ghé thăm trên khắp thế giới.
Tại sao 5 giờ sáng lại thay đổi mọi thứ
Ban ngày, Hà Giang là một bức tranh tuyệt đẹp, nhưng vào 5 giờ sáng, nó lại mang một vẻ đẹp riêng tư, sâu sắc. Những ngọn núi không còn chỉ là phong cảnh mà trở nên sống động. Bạn sẽ nhận thấy những chi tiết tinh tế biến mất khi mặt trời lên cao: mùi khói đốt gỗ nồng nàn, những giọt sương rơi từ ngọn cỏ, tiếng chó sủa xa xăm trong sương mù, và cách một tiếng động cơ đơn độc vang vọng khắp thung lũng vắng lặng.
Tôi nghĩ đây là lý do tại sao du khách lại yêu say đắm nơi này mà không thể diễn tả bằng lời. Đó là cảm giác hiếm hoi khi hoàn toàn tách biệt khỏi những tiếng ồn hiện đại, và không nơi nào nắm bắt được điều đó tốt hơn những ngọn núi này trước bình minh.
Một lời khuyên nhanh cho những người đi xe vào sáng sớm: Nếu bạn quyết định lên đường vào buổi sáng sớm se lạnh, hãy nhớ rằng những con đường ở vùng xa xôi có thể cảm thấy vô cùng hẻo lánh. Các quán cà phê, trạm xăng và Wi-Fi gần như không tồn tại trong bóng tối. Để đảm bảo an toàn, tôi đặc biệt khuyên bạn nên chuẩn bị kết nối dữ liệu di động địa phương trước khi khởi hành.
Mua eSIM Việt Nam trực tiếp từ Viettel kovitel.com trước sẽ là một cứu cánh. Vì Viettel có mạng lưới lớn nhất và đáng tin cậy nhất ở miền Bắc Việt Nam, việc có sóng 5G ổn định sẽ giúp việc di chuyển qua những con đèo núi sương mù bớt căng thẳng hơn rất nhiều khi bạn cần kiểm tra bản đồ hoặc nhắn tin cho homestay của mình trong bóng tối sớm mai.
Đến ngày cuối cùng của chuyến đi, việc rời khỏi giường lúc 5 giờ sáng không còn là một công việc vặt nữa; đó là khoảng thời gian tôi mong chờ nhất trong ngày. Không phải vì bất kỳ sự kiện lớn nào, mà vì trong một khoảng thời gian ngắn mỗi sáng, những ngọn núi chỉ thuộc về sự tĩnh lặng. Và trong một thế giới liên tục tranh giành sự chú ý của bạn, sự yên tĩnh như vậy hiếm có hơn chúng ta nhận ra.