Những đêm hải sản ở Bình Định — Điểm đến ẩm thực biển bị đánh giá thấp nhất Việt Nam
Chia sẻ
Hầu hết mọi người đến Quy Nhơn trước tiên là vì những bãi biển, bị thu hút bởi làn nước trong xanh như pha lê và những con đường ven biển tràn ngập trên Instagram vào mỗi mùa hè. Tôi hoàn toàn hiểu lý do tại sao; bờ biển ở đây đẹp một cách tự nhiên, với những dải cát dài và những làng chài yên tĩnh nép mình bên núi, nơi ánh nắng nhảy múa trên mặt nước từ bình minh đến hoàng hôn.
Nhưng sau vài ngày ở Bình Định, tôi nhận ra điều đọng lại trong tôi nhiều nhất không liên quan gì đến việc bơi lội hay ngắm cảnh. Đó là những buổi tối—cụ thể là những buổi tối hải sản. Đó là một trải nghiệm mà những chiếc bàn từ từ lấp đầy dọc bờ biển sau khi mặt trời lặn, khói than bay lãng đãng trong không khí mặn mòi, và những chiếc thuyền đánh cá nhẹ nhàng neo đậu ngoài khơi dưới ánh đèn vàng ấm áp. Đó là một bữa tối kéo dài ba tiếng đồng hồ chỉ vì không ai muốn vội vã rời đi, tạo nên một bầu không khí đọng lại trong tôi lâu hơn bất kỳ điểm tham quan nổi tiếng nào.
Bữa Tối Hải Sản Đầu Tiên Diễn Ra Hoàn Toàn Tự Nhiên
Đêm đầu tiên của tôi ở Quy Nhơn đơn giản hết mức. Tôi nhận phòng tại một khách sạn nhỏ gần bãi biển, đi dạo bên ngoài vào lúc hoàng hôn, và chỉ đơn giản là đi theo mùi hải sản nướng về phía biển. Thành phố cuối cùng cũng dịu mát sau một buổi chiều nắng nóng gay gắt, và các gia đình đang tụ tập dọc bờ kè trong khi trẻ em đạp xe bên bờ biển.
Một người bạn địa phương chỉ tôi đến một quán ăn đông đúc, ngoài trời, gần như chỉ toàn người dân địa phương. Với những chiếc ghế nhựa, bàn kim loại và bể hải sản sủi bọt ngay lối vào, đó chính xác là loại quán bình dân mà tôi tin tưởng nhất khi đi du lịch. Tôi ngồi xuống, nghĩ rằng mình sẽ ăn nhanh, nhưng hóa ra đó lại là một trong những bữa ăn âm thầm định nghĩa cả một chuyến đi.
Đầu tiên là mực—tươi roi rói, hơi cháy xém từ bếp nướng, nhưng vẫn đủ mềm để dễ dàng xé ra bằng đũa. Sau đó là hàu ngập dầu hành lá, ốc hương xào sả ớt, tôm nướng và một vài món ăn địa phương mà tôi thậm chí không thể phát âm nhưng vẫn tiếp tục ăn. Mọi thứ đều tươi ngon một cách đáng kinh ngạc, không bị che lấp bởi nước sốt đậm đà hay gia vị mạnh, mà chỉ đơn giản là hải sản sạch có lẽ đã bơi trong đại dương vào chính buổi sáng hôm đó.
Điều làm tôi ngạc nhiên nhất không chỉ là đồ ăn—mà còn là nhịp sống của nơi đây. Không ai vội vàng. Các bàn ăn vẫn đông đúc hàng giờ liền khi mọi người nhâm nhi bia lạnh và trò chuyện trên nền tiếng sóng vỗ. Xe máy lững lờ trôi trên con đường ven biển trong khi nhân viên nhẹ nhàng di chuyển giữa các bàn, luồn lách qua những làn khói than với những khay vỏ sò nặng trĩu. Cảm giác rất địa phương, theo cách tốt nhất có thể.
Làng Chài Quanh Quy Nhơn Vẫn Mang Nét Chân Thực
Chiều hôm sau, tôi thuê một chiếc xe máy và đi về phía Nhơn Lý. Con đường uốn lượn dọc theo vách đá cao trên đại dương, mang đến tầm nhìn ra làn nước xanh biếc điểm xuyết những chiếc thuyền đánh cá nhỏ bé ở phía dưới. Cứ vài cây số, những làng chài nhỏ lại xuất hiện, những ngôi nhà cũ kỹ của họ đối diện với những bến cảng nhỏ hẹp chật cứng những chiếc thuyền thúng tròn.
Điều tôi yêu thích nhất là mọi thứ đều sống động và chân thực đến thế nào. Mọi người đang sửa lưới đánh cá trong bóng râm, những đứa trẻ chân trần chạy chơi gần bến cảng, những người phụ nữ đang phân loại hải sản vào xô nhựa, và những ngư dân đang dỡ những thùng cá ngừ và mực tươi dưới nắng chiều. Không có gì cảm thấy giả tạo hay dàn dựng cho khách du lịch, điều này ngay lập tức thay đổi cách bạn kết nối với một địa điểm. Rất nhiều thị trấn ven biển cuối cùng trở thành một màn trình diễn cuộc sống địa phương hơn là điều thực tế, nhưng một phần của Bình Định vẫn hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi đó.
Gần bến cảng, tôi dừng lại ở một quán cà phê nhỏ nhìn ra mặt nước, nơi một vài ngư dân đang thư giãn với cà phê đá sau một chuyến đi biển, làn da của họ rám nắng vĩnh viễn bởi nắng và gió biển. Không ai chú ý đến tôi. Tôi ngồi đó gần một giờ, chỉ ngắm nhìn những con thuyền ra vào cảng khi sóng vỗ vào bức tường chắn biển bằng bê tông. Đôi khi, những khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong chuyến đi xảy ra khi hoàn toàn không có gì kịch tính cả.
Văn Hóa Cá Ngừ Dọc Bờ Biển Miền Trung Thật Hấp Dẫn
Trước khi đi du lịch qua miền Trung Việt Nam, tôi không hề biết rằng nghề đánh bắt cá ngừ lại quan trọng đến thế đối với vùng này, đặc biệt là quanh Phú Yên lân cận và các dải ven biển Bình Định. Một buổi tối, ai đó đã thuyết phục tôi thử món gỏi cá ngừ—một món ăn gồm cá ngừ tươi, thái lát mỏng ăn kèm với rau thơm, ớt, hành tây, một chút nước cốt chanh và nước chấm mặn, tất cả được gói trong bánh tráng. Tôi đã nghĩ rằng món này sẽ nặng mùi và tanh, nhưng hương vị của nó lại cực kỳ thanh mát. Sự kết hợp giữa cá ngừ ướp lạnh, chanh chua, rau thơm tươi và một chút vị mặn của biển đọng lại trong miệng gợi cho tôi một chút về sashimi, nhưng những hương vị tươi sáng của Việt Nam đã làm cho nó trở nên hoàn toàn độc đáo.
Sau đó là phần đáng sợ hơn của buổi tối: mắt cá ngừ đại dương, hay súp mắt cá ngừ. Thành thật mà nói, ấn tượng đầu tiên hơi đáng sợ. Bát súp bốc hơi nghi ngút, đầy thảo mộc trôi nổi trong nước dùng đen, với một con mắt cá ngừ khổng lồ nằm ngay giữa, trông gần như tiền sử dưới ánh đèn nhà hàng.
Nhưng sau vài miếng cắn ngập ngừng, tôi hoàn toàn hiểu tại sao người dân địa phương lại yêu thích nó. Thịt xung quanh mắt cá cực kỳ béo ngậy và giàu collagen, và nước dùng ấm nồng hoàn hảo giữa không khí đêm se lạnh và gió biển. Chắc chắn đó là một hương vị cần thời gian để quen, và không phải ai cũng sẽ thích ngay lập tức, nhưng nó hoàn toàn khó quên. Cuối cùng, những món ăn đặc trưng của vùng miền luôn là những điều bạn nhớ rõ nhất trong nhiều năm sau này.
Hải Sản Ở Đây Giá Cả Bất Ngờ Phải Chăng
Một điều khiến tôi liên tục ngạc nhiên trong suốt chuyến đi là mọi thứ đều rất phải chăng. Ở nhiều nơi, các điểm đến ven biển trở nên vô cùng đắt đỏ ngay khi du lịch phát triển, nhưng Bình Định vẫn có vẻ thân thiện với túi tiền một cách đáng kinh ngạc so với các trung tâm du lịch biển nổi tiếng ở Đông Nam Á.
Một bữa tiệc hải sản lớn ngay bên bờ biển, đầy đủ đồ uống, thường chỉ tốn khoảng 8 đến 20 đô la Mỹ mỗi người tùy thuộc vào lượng chúng tôi gọi, và những bữa ăn đơn giản hơn thì còn rẻ hơn nữa. Các đĩa mực nướng, hàu, ngao và cá địa phương thường chỉ có giá vài đô la mỗi món, và ngay cả những món cá ngừ cao cấp cũng vẫn giữ mức giá phải chăng đáng ngạc nhiên với chất lượng của chúng.
Cà phê cũng rẻ ở hầu hết mọi nơi. Nhiều quán địa phương dọc bãi biển tính phí dưới một hoặc hai đô la cho một ly cà phê sữa đá Việt Nam đậm đà, kết hợp với cảnh biển mà ở bất kỳ nơi nào khác cũng phải tốn gấp năm lần. Thuê xe máy chỉ khoảng 5 đến 8 đô la Mỹ một ngày, đây là cách tốt nhất để tự mình khám phá các làng chài và đường ven biển. Ngay cả chỗ ở ven biển cũng không quá đắt; một khách sạn tiện nghi, tầm trung thường có giá khoảng 25 đến 50 đô la Mỹ một đêm tùy theo mùa, trong khi các nhà nghỉ địa phương còn rẻ hơn nữa. Việc tìm kiếm sự cân bằng giữa vẻ đẹp hoang sơ và giá cả phải chăng đang trở nên vô cùng hiếm hoi trong thời đại này.
Những Bữa Ăn Ngon Nhất Thường Diễn Ra Vào Đêm Muộn
Một số kỷ niệm yêu thích của tôi xảy ra sau 9 giờ tối.
Không phải trong các chuyến tham quan.
Không phải ở các điểm tham quan nổi tiếng.
Chỉ đơn giản là ngồi bên bờ biển ăn uống chậm rãi khi thành phố dần trở nên yên tĩnh hơn xung quanh tôi.
Một đêm nọ, tôi tình cờ ghé vào một quán hải sản nhỏ ở ngoại ô Quy Nhơn sau khi nghe theo lời giới thiệu của một tài xế địa phương. Những chiếc bàn nhựa đặt gần như sát mép nước. Thuyền đánh cá neo đậu ngoài khơi dưới ánh đèn lấp lánh trong khi sóng vỗ vào những tảng đá gần đó trong bóng tối.
Nhà hàng chuyên về các loại hải sản có vỏ và cá nướng đánh bắt tại địa phương.
Không có món nào trong thực đơn được dịch đúng nghĩa.
Điều đó thường có nghĩa là đồ ăn sẽ rất tuyệt vời.
Chủ quán tiến đến bàn của chúng tôi, mang theo những khay hải sản tươi sống trong khi giải thích mọi thứ bằng tiếng Việt một cách nhanh chóng. Chúng tôi chỉ ngẫu nhiên vào một vài lựa chọn và hy vọng điều tốt nhất.
Thành thật mà nói, mọi thứ diễn ra thật hoàn hảo.
Có lúc tôi nhìn quanh và nhận ra không ai ở đó dường như quan tâm đến việc ghi lại bữa ăn trên mạng.
Mọi người chỉ đơn giản là ăn uống.
Trò chuyện.
Cười đùa.
Chậm rãi uống bia bên bờ biển.
Không khí đó thật sảng khoái sau khi đi qua những điểm đến mà mỗi bàn dành nửa buổi tối để chụp ảnh thức ăn trước khi chạm vào.
Ở đây, bữa tối vẫn cảm thấy như một bữa tối đúng nghĩa.
Tại Sao Bình Định Vẫn Đọng Lại Trong Tôi
Tôi đã mong đợi những bãi biển trước khi đến đây.
Tôi không ngờ đến không khí cảm xúc xung quanh văn hóa ẩm thực.
Hải sản ở Bình Định gắn liền sâu sắc với cuộc sống ven biển thực thụ. Những chiếc thuyền đánh cá vẫn định hình nhịp sống của vùng. Các chợ vẫn phụ thuộc vào biển mỗi buổi sáng. Các nhà hàng vẫn xoay quanh những gì được đưa đến cảng vài giờ trước đó.
Sự kết nối đó tạo ra một cảm giác khác biệt so với những điểm đến du lịch thương mại hóa nặng nề.
Những bữa ăn như được gắn liền với chính nơi đó.
Bạn luôn cảm nhận được hương vị của bờ biển ở đây.
Trong không khí biển.
Trong khói than.
Trong các loại rau thơm tươi bên cạnh cá ngừ sống.
Trong những cuộc trò chuyện diễn ra quanh những chiếc bàn nhựa gần mặt nước vào đêm muộn.
Và có lẽ đó là lý do tại sao trải nghiệm này lại đọng lại trong tôi.
Không phải vì mọi thứ đều sang trọng.
Không phải vì mọi nhà hàng đều hoàn hảo.
Mà vì tất cả đều chân thật.
Một Mẹo Nhỏ Khi Khám Phá Bờ Biển
Nhiều nơi bán hải sản ngon nhất ở Bình Định nằm ngoài các khu du lịch chính, đặc biệt là gần các làng chài nhỏ và đường ven biển, nơi biển báo tiếng Anh có thể bị hạn chế.
Trong chuyến đi, việc có internet di động ổn định thực sự hữu ích cho bản đồ, ứng dụng dịch thuật, tìm kiếm nhà hàng và điều hướng các khu vực ven biển hẻo lánh sau khi trời tối.
Nhiều du khách hiện nay chuẩn bị eSIM Việt Nam trước khi đến thay vì mua SIM vật lý sau này. Mạng 5G Viettel được biết đến rộng rãi với vùng phủ sóng toàn quốc mạnh mẽ khắp Việt Nam, bao gồm các vùng ven biển miền Trung và Bình Định. Điều này giúp việc khám phá các làng chài, tải ảnh lên ngay lập tức và tìm các quán hải sản địa phương ẩn mình dễ dàng hơn rất nhiều trong suốt chuyến đi.
Đến đêm cuối cùng, tôi nhận ra một điều đơn giản.
Tôi có lẽ sẽ quên một vài bãi biển theo thời gian.
Nhưng tôi vẫn sẽ nhớ những bữa tối hải sản bên bờ biển đó nhiều năm sau.
Tiếng sóng vỗ trong bóng tối.
Khói than bay lãng đãng theo gió biển.
Bia lạnh trên những chiếc bàn nhựa.
Những chiếc thuyền đánh cá dưới ánh đèn xa xa.
Cảm giác đó thật khó để tạo ra một cách nhân tạo.
Và Bình Định vẫn còn rất nhiều điều đó.